Thứ tư, tháng sáu 27, 2012

Trần Việt Hùng - Những con người bị đánh cắp niềm tin

"<em>Tôi ơi! Đừng tuyệt vọng. Có đường xa và nắng chiều
quạnh quẽ. Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu lên</em>". Lời ca
trong một nhạc phẩm của Trịnh Công Sơn làm cho một khoảnh
khắc buồn trong tôi trở nên vô tận. Chợt nhìn lên chiếc
đồng hồ cũ kỹ, nhấc từng giọt thời gian trôi đi. Tôi
chợt ao ước những cây kim đồng hồ quay ngược, để trở
lại ngày xưa, tìm lại những gì tôi đã mất.

Tôi được đọc ở đâu nó một câu danh ngôn: "<em>Mất tiền
là mất ít, mất danh dự là mất nhiều, nhưng mất niềm tin là
mất tất cả</em>". Hình như trong tôi, niềm tin đang cạn
dần, cạn dần... Thời trai trẻ, người ta đã gieo vào trong
tôi những niềm tin về những mối quan hệ tốt đẹp giữa con
người, của một chế độ hạnh phúc đến mức phải gọi đó
là thiên đường của xã hội loài người; gieo vào tôi những
lý tưởng quá xa vời, khiên cho trái tim bồng bột thời trai
trẻ mê muội lao theo như những con thiêu thân.

Và trên con đường "<em>phục vụ nhân dân</em>",
"<em>được đào luyện và lớn lên từ những phong trào cách
mạng</em>", tôi đã từng bước, từng bước một nhận thức
từ những căn cứ xác đáng, có cơ sở thuyết phục dựa trên
lý luận và thực tiễn, được thử thách và trải nghiệm gần
30 năm đằng đẳng. Cái chân lý mà tôi thờ phượng thuở ấy
bây giờ thực chất chỉ là những giáo điều; thần tượng mà
tôi tôn thờ hiện nguyên hình thành ra một con quỷ khát máu
người, tham lam, tàn nhẫn và độc ác. Hóa ra niềm tin của tôi
mấy mươi năm nay đã đặt không đúng chỗ.

Khi niềm tin đã bị bội tín hoặc bị đánh mất bởi những
điều phi nghĩa, tôi bị hụt hẫng, não nề và lâm vào hội
chứng khủng hoảng niềm tin. Bởi lẽ, khi đối diện với
những sự thật diễn ra hàng ngày, hàng giờ trong đất nước
này, trong tôi lại giằng xé, đau đáu khi chứng kiến nền luân
lý và những giá trị đạo đức đang bị chà đạp; giả dối
đã lên ngôi, sự đê tiện, bỉ ổi và xấu xa vẫn đang ngự
trị và luôn có đất sống. Trong xã hội này tất cả mọi giá
trị đã bị đánh tráo, khiến cho tôi thấy mình chẳng những
bị lừa gạt, còn bị mất luôn chí hướng, không còn sinh khí
và chẳng còn mong muốn được sống trên cõi đời này nữa.

Nhưng, mỗi khi đối diện với sợi dây thòng lọng, hay chén
thuốc trừ sâu, tôi lại nghĩ về những niềm tin. Bởi một
câu danh ngôn nào đó đã lay tôi tỉnh dậy. Nếu trên thế gian
này dẫu cho còn lại một người tốt, thì tôi vẫn còn kỳ
vọng vào ngày mai, vào sự tốt đẹp trong các mối quan hệ
giữa người và người.

Nhưng trớ trêu thay, những nghiệt ngã, những phi lý và những
nghịch lý trên cuộc đời này đều trút lên đầu những kẻ
hiền lương. Đó là những người nông dân mất đất, hoặc
đang sống trên những luống cày màu mỡ. Họ tạo ra hạt ngọc
cho đời nhưng lại sống trong tận cùng của sự nghèo khó. Đó
là những người công nhân "luôn được mệnh danh là giai cấp
lãnh đạo" phải sống bằng đồng lương còi cọc, trong
những khu nhà trọ ổ chuột, dột nát và tăm tối. Đó là
những giai tầng buôn gánh, bán bưng ngày đêm tảo tần, rong
ruổi trên những vĩa hè, phố vắng... lời rao vọng lại trong
đêm hay tiếng than não nề của những cuộc đời lao đao, lận
đận. Đó là những cảnh chạy trường, chạy lớp, chạy
bằng... rồi những học sinh phải học đêm, học ngày, học
dồn, học cả học kỳ ba... trong một nền giáo dục xuống
cấp đến mức thê thảm. Thế hệ ngày nay thừa kiến thức
nhưng thiếu kỹ năng, thừa lý tưởng nhưng thiếu thực tế,
thừa "tuân lệnh" nhưng thiếu suy nghĩ, thừa a dua mà thiếu
bản lĩnh, thừa sao chép mà thiếu sáng tạo…

Khi đó trong xã hội, những người có chức, có quyền, có
tiền thì sống không gương mẫu: tiền tiêu xả láng; rượu
thịt, bia bọt tràn lan; gái đẹp, người mẫu chân dài hàng
đêm... Lối sống tha hóa đến mức tận cùng của sự bỉ ổi.
Ở các cơ quan nhà nước, từ triều đình cho đến tận cơ
sở, người ta "nói một đàng làm một nẻo", chơi trò
"ném đá giấu tay", "trống đánh xuôi, kèn thổi
ngược"... để đấu đá tranh giành quyền lực, mua bằng, mua
chức, để có cơ hội tham nhũng, để giàu có bất chính, để
được hưởng thụ… Trong cuộc sống thác loạn, vô độ đó,
nhiều người đã đánh mất dần nhân tính, vô cảm trước
những nỗi đau của đồng loại.

Những biểu hiện trên cho thấy, không chỉ riêng tôi, giới
cầm quyền cũng đang đầu độc giới trẻ ngày nay và lấy
cắp niềm tin của những con người thế hệ mai sau. Một bộ
phận không nhỏ trong thế hệ 8x, 9x đã và đang bị xoáy mòn
lòng tin. Học đòi theo những người lớn "mất dạy", chúng
nói tục, đánh đá nhau trong trường bằng mã tấu, rồi đua xe,
thuốc lắc, ma túy, vũ trường thâu đêm suốt sáng. Chúng đã
mất niềm tin vào lẽ sống, thực dụng đến mức tôn thờ
vật chất và thác loạn như những con thiêu thân không cần
biết ngày mai rồi sẽ ra sao.

Rồi một mai, vận mệnh đất nước này, dân tộc này sẽ ra
sao khi bắt buộc phải bàn giao cho thế hệ kế thừa mà trong
đó có bao nhiêu người đã, đang và sẽ bị lấy cắp niềm
tin?


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13138), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét